Wednesday, May 31, 2017

Tạp Chí Nguồn số 62 Tháng 7-2017



NGUỒN Magazine
ISSN 2157-6440
Số  62 năm  thứ  13  tháng 7/ 2017
TẠP CHÍ SÁNG TÁC NHẬN ĐỊNH PHÊ BÌNH
DIỄN ĐÀN VHNT CỦA CSTV CỘI NGUỒN

Publisher/ Chủ Nhiệm :  LÊ VĂN HẢI
Managing Editor/ Editor-in-Chief/ Chủ Bút:  Song Nhị                                                   
                                                                       
Subeditor/ Thư ký Tòa soạn :  HÙNG VĨNH PHƯỚC
Editors/ Columnists/ Biên tập/ Chuyên mục :
ª DIÊN NGHỊ   ª HÙNG VĨNH PHƯỚC ª CUNG DIỄM  ª 
                                                                               
***
Từ Hiện Tượng Đạo Văn Đến Nghi Án Văn Học

Theo định nghĩa của Trường Đại học Oxford (Anh Quốc): Đạo Văn là lấy tác phẩm hay ý tưởng của người khác làm của riêng mà không có sự đồng ý, hay không đồng ý của tác giả khi đưa vào tác phẩm của mình mà không ghi nhận đầy đủ nguồn xuất xứ. [Plagiarism is presenting someone else’s work or ideas as your own, with or without their consent, by incorporating it into your work without full acknowledgement - web Oxford University/academic matters] 

Tuyển Tập Những Chặng Đường Thơ Song Nhị



Thay Lời Tựa

Tôi đến với thơ, đi theo thơ từ những năm đầu thập kỷ 60, tính tròn chẵn đến nay đã 50 năm. Những bài thơ đầu đời thuở yêu đương, thơ mộng, hồn nhiên, và cũng không thiếu “chất ngây ngô” ấy theo thời gian, thế sự, hầu hết đã không còn. Lục lọi lại từ những tập sách cũ, cả từ trong trí nhớ và một số bài do bạn hữu yêu thơ lưu giữ được, sau cuộc phần thư tháng Tư 1975, tôi đã tìm lại được những di sản tinh thần quý giá để hôm nay đem vào tổng tập.

Ba tập thơ trước năm 1975 – Một Đời Không Nguơi, Trường Ca Người Viết Sử và Tình Còn Trong Lãng Quên (in chung với Huỳnh Ngọc Điệp 1974) cũng mất dấu từ sau cuộc đổi đời.

Ba thi phẩm ấn hành tại hải ngoại từ năm 1996: Tiếng Hờn Chiến Mã, Về Lối Đi Xưa, Tiếng Hót Loài Chim Di chiếm phần lớn nội dung tổng Tập, cũng là vốn chính của kiếp tằm nhả kén, theo như Thôi Hộ, một thi sĩ đời Đường:

Xuân tâm đáo tử ti phương tận
Lạp chúc thành hơi lệ thủy can
               
Thác rồi tằm mới dứt tơ
Tàn rồi ngọn nến mới khô lệ sầu.

Xin mượn lời mở đầu của ba thi phẩm ấy, thay lời đề tựa cho tổng tập này:

Wednesday, May 24, 2017

NGUYỄN DU Và TRUYỆN KIỀU - Bạch Hóa Những Ẩn Giấu Lịch Sử


(Ảnh: người viết viếng khu tưởng niệm ND, tháng 2-2009)
         
Năm nay – 2016 – đánh dấu 250 năm ngày sinh thi hào Nguyễn Du, tạp chí Nguồn gặp cơ duyên nối liền đôi bờ kim cổ, thực hiện số báo đặc biệt về chủ đề này.

NÓI CHUYỆN VỚI… NÀNG THƠ




Giới thưởng ngoạn nghệ thuật qua bộ môn thi ca, khi nói đến Thơ, người ta trân trọng gọi Thơ là Nàng Thơ hay Nàng Ly Tao (*).  Nói đến Thơ là nói đến một cảm xúc rất dịu dàng, rất mềm mại, rất thắm thiết, rất quyến rũ, và rất…. Nên Thơ. 

Monday, December 5, 2016

ĐI TÌM SONG NHỊ QUA“TUYỂN TẬP VĂN 50 NĂM CẦM BÚT”


















* LẠI QUC HÙNG

Bài giới thiệu tác phẩm trong buổi RMS
của tác giả Song Nhị, Chủ Nhật 27-11-2016
tại Sacramento, California.

Thưa quý anh, quý chị
Các bạn thân mến,

Hôm nay thành phố Sacramento được hân hạnh đón tiếp một phái đoàn văn nghệ sĩ từ San Jose đến trong một chương trình sinh hoạt văn chương nghệ thuật. Các anh chị biết đấy, mang tiếng là thủ phủ của California, nhưng nếu nói đến sinh hoạt văn nghệ của cộng đồng người Việt ở đây thì Sacramento quả thật thua xa các thành phố khác như Westminster, San Jose hay của những tiểu bang đông người Việt như Texas, Virginia. Thỉnh thoảng lắm chúng tôi mới có một sinh hoạt văn nghệ như ra mắt sách hay trình diễn ca nhạc.

Cho nên, buổi ra mắt sách “Tuyển Tập Văn 50 Năm Cầm Bút” của nhà văn Song Nhị hôm nay là một sinh hoạt văn nghệ đặc biệt, và cũng là một dịp để chúng tôi được gặp gỡ các anh chị ở San Jose. Xin có lời chào mừng đến các anh chị. Một lần nữa, xin quý anh chị một tràng pháo tay cho các anh chị đến từ San Jose.

Và cũng nhờ buổi ra mắt sách này mà chúng tôi có dịp gặp lại các quý anh chị ở Sacramento, những vị vẫn còn quan tâm đến văn chương, chữ nghĩa Việt Nam.
Xin cám ơn sự hiện diện của các anh chị rất nhiều.

Buổi ra mắt sách hôm nay cũng chỉ có một mục đích là một cuộc gặp gỡ thân mật, một buổi trao đổi văn học nghệ thuật thuần túy, chân tình và ấm cúng.

***
Nhà văn Song Nhị là một khuôn mặt mới ở Sacramento nhưng ông là một tác giả nổi tiếng ở San Jose, miền Nam Ca Li và ở những tiểu bang khác, cũng như tại hải ngoại. Cứ đọc phần “Bút Ký Tự Truyện” của ông trong tuyển tập 50 năm cầm bút thì chúng ta sẽ biết ông đã được cộng đồng VN ở nhiều nơi đón tiếp nồng hậu như thế nào, từ Houston, đến Westminster, qua Washington, sang Paris, Stuttgart. London v.v…

Ông là tác giả của những tác phẩm nổi tiếng như “ Nửa Thế Kỷ Việt Nam”, “Lưu Dân Thi Thoại” cùng viết với nhà văn Diên Nghị, và rất nhiều tập thơ như “Trường Ca Người Viết Sử” xuất bản trước năm 1975, hay “Tiếng Hờn Chiến Mã”, “ Về Lối Đi Xưa”, “ Tiếng Hót Loài Chim Di” v.v. Tác phẩm đầu tiên là một tập thơ “ Một Đời Không Nguôi” xuất bản năm 1967 tại Sài Gòn.

Trong tay tôi và các anh chị hôm nay là cuốn sách mới nhất của ông, cuốn  “Tuyển Tập Văn 50 Năm Cầm Bút”, một cuốn sách dầy 442 trang, trình bày trang nhã, in trên giấy đẹp, bao gồm những sáng tác, bài viết đa dạng của ông được chia làm 8 chương như sau:
1. Chương dẫn nhập (Vài mẩu chuyện rời)
2. Chương hai (Trả lời phỏng vấn)
3. Chương ba (Sáng tác)
4. Chương bốn ( Đoản bình – Quan điểm – Nhận định)
5. Chương năm (Tiểu phẩm – khảo luận)
6. Chương sáu (Đọc sách – Giới thiệu tác phẩm)
7. Chương bảy (Bút ký – Tự Truyện)
8. Chương tám (Tạp văn – Phiếm luận)

Thưa quý anh chị,
50 năm cầm bút, mấy tác giả đã có bề dầy thời gian viết lách như vậy, nhất là 50 năm qua với bao thăng trầm của đất nước, bao dâu bể, tang thương, vật đổi sao dời của mỗi cá nhân, của cả dân tộc VN. Cầm bút được trong nửa thế kỷ như vậy đã là một trải nghiệm đáng chú ý như tên của một cuốn sách khác của Song Nhị “Nửa Thế Kỷ Việt Nam”.

Với một tuyển tập đa dạng. nhiều đề tài khác nhau như vậy thì người đọc sẽ đọc như thế nào?  Có nhiều cách đọc, cách tiếp cận với tác phẩm:
Đọc theo thứ tự từng chương qua lăng kính sử học như cách đọc của giáo sư Lê Đình Cai, hay đọc theo sở thích mỗi người, tùy mình chọn lựa, có chương đọc trước, chương đọc sau, đọc ngang, đọc dọc, đọc chéo, có chương để dành rồi nhẩn nha đọc sau…
Và cũng vì đây không phải là một cuốn tiểu thuyết, một tập thơ hay truyện ngắn cho nên tôi sẽ không đọc theo một lăng kính hay trường phái phê bình văn học nào, nội cũng như ngoại, phê bình hiện thực, phân tâm học, mác xít, hiện tượng luận, cấu trúc hay hậu cấu trúc v.v..

Đối với tôi, Song Nhị là một tác giả mới, nên tôi nghĩ cách tốt nhất là đi tìm tác giả qua cách đọc cổ điển, kiểu “Văn Là Người” qua các chương của cuốn sách và vì thời gian giới thiệu sách có hạn, nên trong mỗi chương chọn đọc, tôi chỉ nêu một hai ví dụ để trả lời cho câu hỏi: “Song Nhị. Ông là ai?” dù câu trả lời đương nhiên là thiếu sót, chủ quan và bất cập. Có phải không thưa anh Song Nhị?

Thưa quý anh chị,
Bỏ qua chương  dẫn nhập, chương hai bắt đầu bằng một cuộc phỏng vấn của cô Julie Phạm cho luận án sử học về chiến tranh Việt Nam. Đọïc chương này ta sẽ thấy một Song Nhị có tấm lòng rộng mở, bao dung, hướng về quê hương đất nước. Với tuổi ấu thơ kinh hoàng, nếm trải bao sự dã man, tàn ác của cuộc cải cách ruộng đất ở miền Bắc vì gia đình tác giả là địa chủ, đáng nhẽ ông phải căm thù tất cả những gì liên quan đến cộng sản, nhưng dù không bao giờ chấp nhận chủ nghĩa cộng sản, ông vẫn không oán hận, căm thù con người cộng sản. Ông coi những người Việt ở miền Bắc là đồng bào ruột thịt, hứng chịu nhiều thiệt thòi, đau khổ. Ông coi một số người của mặt trận giải phóng Miền Nam có lòng yêu nước, nhưng đã bị cộng sản lợi dụng cho mục tiêu xâm nhập chủ nghĩa cộng sản vào đất nước VN . Câu viết gây chú nhất cho tôi trong cuộc phỏng vấn này là: “Cuộc đời tơi có nhiều khổ đau, mất mát. Nhưng sự mất mát của một con người có đáng gì so với sự mất mát của cả một dân tộc.”

Trọng điểm của Chương ba theo tôi là bài tùy bút Tình Ca Nhập Cuộc, một bài viết vào năm 1969 của một chàng trai hơn hai mươi tuổi khi lên đường nhập ngũ. Nhiều người lên đường nhập ngũ chỉ nghĩ vì mình bị động viên, thôi thì đi, chẳng cần suy tư, nghĩ ngợi gì. Nhưng chàng thanh niên Song Nhị đã lên đường với ý thức rõ rệt về trách nhiệm làm trai của mình. Chàng viết: “Tôi đang bắt đầu cho một chuyến đi dài, một cuộc viễn hành với vô vàn thử thách.. Những mỹ từ bổn phận, trách nhiệm, nghĩa vụ và lòng yêu nước… bây giờ là một thực tại rõ ràng.” Và chàng sẵn sàng dấn thân, chẳng so đo, nghĩ đến thua thiệt như hai câu thơ của Chinh Phụ Ngâm: “Chàng tuổi trẻ vốn dòng hào kiệt. Xép bút nghiên theo việc đao cung”. Song Nhị đặt bút viết: “Tôi có cả một nỗi lòng đối với đất nước”, dù trước mặt là một tương  lai bất định đang đón chờ với nhiều chông gai, nguy hiểm.

Như tôi đã nói ở trên, Song Nhị có tấm lòng trải rộng, bao dung, cởi mở. Tính cách này còn thấy ở chương bốn khi ông nêu lên quan điểm có chút thông cảm, thương hại về những khuôn mặt phản chiến, phản tỉnh như Lê Hiếu Đằng, Huỳnh Tấn Mẫm, Đào Hiếu, Đoàn văn Toại, Jane Fonda, Joan Baez v.v.. Riêng về tổng thống Nguyễn văn Thiệu, Tướng Dương văn Minh, nói về công và tội, khen hay chê thì Song Nhị có lời kết luận như lời của ông Nguyễn văn Ngân “Việc định công luận tội là việc của lịch sử sau này.” Ông viết: “Đến nay từng thế hệ người trong cuộc đã và đang ra đi. Lịch sử đang dò dẫm từng trang từ quá khứ, nhưng lịch sử đích thực không phải là những trang viết từ hôm qua, hôm trước, hôm nay. Thời gian sẽ trả lại sự thực lịch sử, thay vì những tình cảm khen chê, nhất thời”.

Tôi đặc biệt chú ý đến chương năm “Tiểu Phẩm, Biên Khảo”. Ở đây tôi thấy một Song Nhị, tuy là một nhà thơ, nhưng ông lại quan tâm đến rất nhiều vấn đề. Ông có cái nhìn của một con mắt biết quan sát, tìm tòi, học hỏi nhiều đề tài khác nhau. Về lịch sử, ông đề cập đến thành phố Sài gòn, Cơng Chúa Huyền Trân, chuyện của hai giáo sĩ người Pháp đã để lại dấu ấn sâu đậm ở nước ta. Đó là giám mục Ba Đá Lộc (Pigneau de Behaine), người đã đem hoàng tử Cảnh, con vua Gia Long sang cầu cứu nươc Pháp giúp đánh Tây Sơn và giáo sĩ A Lịch Sơn Đắc Lộ (Alexandre de Rhodes), người có công hoàn thiện chữ quốc ngữ và giải phóng chữ nghĩa Việt Nam thoát khỏi Tàu. Ông bàn về thơ, đưa ra một quan điểm bênh vực thơ có vần, đề cập đến mảng thơ tình, những vần thơ trong tù ngục, làm sống lại thân phận đau thương của Hoàng Cầm với vở kịch Kiều Loan và cuối chương là một bài viết về Văn Hóa Lễ Cưới của người Việt chúng ta xưa và nay, mà tôi tìm thấy nhiều chi tiết rất lý thú, thí dụ như câu nói của một thí sinh hoa hậu không rành tiếng Việt, khi được yêu cầu phát biểu một câu gửi đến đồng hương Việt Nam thì quý anh chị thử đoán cô ta nói gì… Thưa: “Xin các bác các cô đùng bao giờ đến trễ!”

Chương Sáu là một Song Nhị yêu văn chương, yêu chữ nghĩa khi tìm đọc lại các tác phẩm xưa như “Thi Nhân Việt Nam” của Hoài Thanh, Hoài Chân, đồng thời giới thiệu 12 tác phẩm của những văn thi sĩ bạn. Đối với Hoài Thanh, một nhà phê bình văn học nổi tiếng thời tiền chiến, nói theo Xuân Sách “nửa cuộc đời vị nghệ thuật, nửa đời sau lại vị người ngồi trên” thì Song Nhị vẫn có một kết luận mang cái tâm, cái tình rộng mở của mình. Ông viết: “Đọc để chia sẻ và thông cảm với Hoài Thanh đã trải qua gần nửa cuộc đời phải chịu đựng những hành hạ nhục nhằn khi phải phủ định tác phẩm của mình, đến cuối đời vẫn chưa nói được nỗi ấm ức vào giờ phút lâm chung.”

Về phần giới thiệu các văn thi phẩm cho tạp chí Cội Nguồn, tôi nhận xét Song Nhị tuyển chọn những tác phẩm mang tính chất nói lên thực trạng của xã hội hiện tại, trong nước cũng như hải ngoại, những mảnh đời đau thương, khốn khổ. Một đoạn trong bài giới thiệu tập truyện “Hương Hồng Quế và Những Mảnh Đời Nghiệt Ngã” của Vũ Lưu Xuân làm tôi rất xúc động. Song Nhị viết: “Năm 1981, Vũ Lưu Xuân bỏ nghề dạy học, gom tồn bộ sách vở cân ký bán ve chai, tự nguyện làm tên vô học. Nhưng Vũ Lưu Xuân đã không thể buông bút, bỏ chữ nghĩa, nên ông đã làm thơ, dù chỉ có một bài duy nhất…”, mở đầu bằng hai câu sau đây:
Hồn ta đâu là bãi sông đò vắng
Mà nghe vọng hoài tiếng hát buồn tênh..
Biết đâu đây cũng là tâm cảnh của mỗi chúng ta ở đây, dù đang hưởng một cuộc sống tương đối an bình, đầy đủ, thế mà thỉnh thoảng vẫn nghe đâu đây một “tiếng hát buồn tênh”.

Chương Bảy là chương tác giả ghi lại những chuyến đi của mình thăm Úc, Houston, Westminster, Washington, Paris, Stuttgart và London. Nhưng chuyến đi mà tôi nghĩ độc giả cần đọc nhất là chuyến hành hương về quê cha đất tổ nhân dịp thân phụ ông được 97 tuổi và lần sau về để để tang cha già vào năm 2011. Độc giả sẽ tìm thấy những nhận định của tác giả về sự thay đổi của đất nước sau gần hai chục năm xa cách, những miêu tả chi tiết về làng quê ông, và nhất là chuyến thăm Hà Tĩnh với khu di tích, tưởng niệm Nguyễn Du qua ngòi bút sắc bén của ông. Ở đây, chúng ta lại thấy một Song Nhị dạt dào yêu quê hương, đất nước, gắn bó với quá khứ văn vật của đất tổ, dù trong lòng vẫn chất đầy đau thương như hai câu thơ Nguyễn Du trong phần mở đầu Truyện Kiều: ‘Trải qua một cuộc bể dâu, Những điều trông thấy mà đau đớn lòng.” Ông ra về với một bài thơ như sau:

Tôi về Hà Tĩnh chiều nao
Dưới chân Hồng Lĩnh máu đào chưa khô
Quê người tôi nhớ Nguyễn Du
Quê tôi, tôi đứng giữa mù mịt xa
Tôi về đất tổ quê cha
Rưng rưng nước mắt khóc òa trẻ thơ
Hai mươi năm nước đôi bờ
Tôi về rũ bóng ngọn cờ phương Nam
Đoạn trường mấy cuộc hợp tan
Ba trăm năm vẫn tiếng đàn não nhân
……

Trong chương 8 này, tác giả cũng dành một đoạn để nói về bạn bè với tựa đề lấy từ một tập truyện của Đinh Tiến Luyện “Những Ngày Xưa Thân ái”. Ông viết: Năm 1985, tôi làm “Bài Thơ Viết Trước Cổng Trường Vạn Hạnh”, khi tôi ra tù thăm lại trường xưa, mà nhìn thấy những ngổn ngang dâu bể. Hình ảnh trường xưa, bạn cũ bỗng hiện về xôn xao trong ký ức của tôi. Thời gian ba năm dưới một mái trường đủ để cho những cuộc tình, tình bạn, tình yêu đơm bông kết trái.

Rổi ông đề cập đến Đinh Tiến Luyện vừa là một nhà văn, vừa là một họa sĩ cùng khóa Thủ Đức với ông, đến Phạm Bằng Tường, Khổng Trọng Hinh và nhất là Nguyễn Thiêm Tường, một người bạn cùng dạy học, cùng đi lính, cùng ở tù với anh, nhưng đã nằm lại vĩnh viễn bên núi rừng Việt Bắc. Song Nhị đã khóc bạn như sau:

Sáng nay tôi đứng một mình tôi
Mây phủ rừng xanh kín núi đồi
Đọc nửa trang thư tôi bật khóc
Tường ơi, Tường đã thật đi rồi

Nhớ buổi chia tay vừa mới đó
Bao điều ước hẹn gửi vào nhau
Một mai những tưởng tàn giông bão
Ta lại sắp bày chuyện trước sau

Ai biết anh đi rồi vĩnh biệt
Đường trần đôi ngả rẽ đôi nơi
Đứa con vĩnh viễn thèm hơi bố
Vợ trẻ vành tang cuốn bạc đời
……

Đối với bạn bè chân tình như vậy thì đối với gia đình, cha mẹ ra sao? Khi đi tù ông đã có những câu thơ viết về mẹ mình như sau:

Mẹ chắt chiu dành dụm trong tay
Từng đồng bạc để nuôi con cải tạo
Con ngồi trong bốn bức tường trâng tráo
Từng đêm dài tiếng mẹ vọng yêu thương
Mẹ ơi chiều nay gió bấc thổi từng cơn
Con muốn viết cả tấm lòng về mẹ ….

Cái tâm, cái tình của Song Nhị đối với quê hương, đất nước, với gia đình, bạn bè sâu đậm như vậy. Còn một thứ tình nữa nữa chứ, thứ tình mà không ai trong chúng ta có thể tránh né được. Tình gì nhỉ.. Thưa quý anh chị? Các anh chị thử đoán xem…. Vâng, đó là tình yêu. Vậy Song Nhị đối với người tình, người vợ của mình ra sao?
Trong truyện ngắn “Duyên Nợ Tiền Thân” của anh ở chương ba cuốn sách này, sa môn Pháp Không, một nhà sư khôi ngô, tuấn tú, trao đổi với nàng Hoàng Bích Vân, một thiếu nữ xinh đẹp, kiều diễm như sau:

Nàng hỏi:
- Người nữ yêu một người nam là cho hay nhận:
- Đó là nhận.
- Tại sao?
- Yêu người muốn được người yêu lại, đó là vì yêu mình chứ khơng phải là yêu người.
- Vậy thế nào mới là yêu người?
- Hy sinh quên mình.

Song Nhị định nghĩa tình yêu như vậy “Yêu là cho, là quên mình….” giống như Albert Camus, văn sĩ đoạt giải Nobel người Pháp, đã nói: “C’est cela l’amour, tout donner, tout sacrifier sans espoir de retour” (Đó là tình yêu, cho hết, hy sinh hết mà không hy vọng đón nhận gì. That is love, to give away everything, to sacrifice everything, without the desire to get anything in return).

Nhưng nữ sĩ George Sand cũng là người Pháp lại nói: “Il n’y a qu’un bonheur dans la vie, c’est d’aimer et d’être aimé.” (Chỉ có một hạnh phúc trong cuộc đời. Đó là Yêu và được Yêu. There is only one happiness in life, to love and be loved.)

Vậy một người làm thơ ca ngợi tình yêu thì người đó phải vừa cho vừa nhận, và tôi nghĩ Song Nhị đã nhận, và đã nhận nhiều, đã không từ chối khi được cho, được nhận... Nhưng khi nhận được tình yêu, được hạnh phúc thì đặc điểm lớn nhất của ông là gì?
Thưa quý anh chị, đó là lòng tri ơn. Biết ơn người tình, cảm tạ người vợ:

“Cảm ơn nhé thùy phương
Cảm ơn những mùa thu mơ mộng
Buổi chiều tà áo gió bay
Đường sang Gia Định
Cám ơn em
Một lần nước mắt
Một lần nước mắt
Ngọt mãi đời đời…
……
Cảm ơn em cho ta đề tài
Để làm bài thơ dạt dào cảm xúc
Bài thơ không cần người đọc
Khi viết xong đem thả giữa trời…

Mấy ai có cái tâm để cảm ơn ngừơi tình? Có lẽ rất ít. Người ta nói đến yêu, thương, giận, hờn, chờ, đợi, chia ly, nhung nhớ… nhiều hơn là những chữ cám ơn, tạ lỗi. Trong văn chương VN, Tú Xương trong bài thơ “Thương vợ” có kể công lao của vợ đầu tắt mặt tối nuôi con nuôi chồng. Thương thì thương đấy, trách mình thì trách đấy, khen thì khen đấy, nhưng cũng không có lấy một lời cảm ơn rõ rệt, có khi lại còn đổ lỗi cho xã hội, thời thế:
Quanh năm buôn bán ở mom sông,
Nuôi đủ năm con với một chồng.
Lặn lội thân cò khi quãng vắng,
Eo sèo mặt nước buổi đò đông.
Một duyên, hai nợ, âu đành phận,
Năm nắng, mười mưa, dám quản công.
Cha mẹ thói đời ăn ở bạc
Có chồng hờ hững cũng như không!

Song Nhị trái lại, ở trong tù cũng làm thơ. ôƠng viết “Một tù khúc cho em” để tặng sinh nhật vợ:
Anh lại viết bài thơ này kỷ niệm
Tặng em ngày sinh nhật thứ 25
Trời sáng nay trải đầy sân nắng đẹp
Và anh ngồi trong những lớp chắn song

Sang tới Mỹ, chàng vẫn còn băn khoăn chuyện ân tình với vợ qua bài thơ “Thêm một lần nói chuyện cũ với em”:
Tưởng sang Mỹ rồi lòng thanh thỏa
Sang Mỹ rồi sẽ trả được cho em
Trả những năm em lặn lội đi tìm
Vượt núi băng rừng
Từ Nam ra Bắc
Gĩi đường gói bột
Con cá khô, muối mè, muối sả
Vượt nghìn cây số đường xa lắc xa lơ
Trên toa xe lửa già khập khễnh
Cứ sợ anh chết bụi chết bờ…

Anh sẽ bên em viết lại cuộc tình
Kể chuyện một thời dâu bể
Một thời non nước điêu linh
Chuyện những con người Việt Nam
Vượt muôn nghìn gian khó
Chuyển hóa cuộc hồi sinh
Những tấm gương trung kiên
Tiết liệt
Nghĩa tình
Ơi! Những nàng chinh phu.ï
Lòng biết ơn sâu xa, cái tâm chân thành, nhưng ơng đã trả được bao nhiêu? Chắc chỉ có chị Song Nhị biết. Phải không chị?

Thưa quý anh chị, đến đây tôi cùng với quý anh chị đã đi tìm Song Nhị qua tác phẩm “Tuyển Tập Văn 50 Năm Cầm Bút.” Chúng ta thấy qua tuyển tập này, Song Nhị là một thi sĩ có cái tâm, cái tình, một con người bao dung, yêu gia đình, quê hương, đất nước, biết cảm tạ tất cả nhửng gì mình nhận được. Anh đã viết trong Nửa Thế Kỷ Việt Nam: “Mười lăm năm lưu lạc của Thúy Kiều đã trả nàng về với một cuộc đời mất mát tất cả. Mười lăm năm “lưu lạc” của tôi ở Sài Gòn đã cho tôi tất cả: vốn liếng sách đèn, tình yêu, gia đình, hạnh phúc.”

Một câu viết rất phù hợp cho chúng ta trong Mùa Lễ Tạ Ơn này. Có một số thanh niên, thiếu nữ, trí thức, tu sĩ Miền Nam đã được Miền Nam cưu mang, cho ăn, cho học, cho tự do, cho dân chủ, nhân quyền, cho tha hồ viết lách, làm báo vung vít mà vẫn đang tâm quay lại chống đối, chửi bới cái nôi đã nuôi dưỡng mình. Ăn uống no đủ, mà vẫn xách bị giả vờ đi ăn mày… Khi tỉnh giấc, nhớ lại cái tốt đẹp, cái khai phóng, nhân bản của Miền Nam xa xưa mà mình đã được hưởng thì đã quá muộn.

Đọc Song Nhị qua tác phẩm “Tuyển Tập Văn 50 Năm Cằm Bút” không phải chỉ đi tìm Song Nhị mà còn là một dịp để tìm lại chính mỗi người chúng ta trong tương quan gia đình, xã hội, đất nước để trả lời cho câu hỏi “Ta Là Ai”, nhất là trong bối cảnh xã hội, đất nước hiện tại với bao nhiêu vấn để sôi bỏng đặt ra cho chúng ta, bắt chúng ta phải suy tư và tìm câu trà lời, vì như Victor Hugo đã nói trong mở đầu tập thơ “Les Contemplations”: “ Chao ơi! Khi tôi nói về tôi, tôi nói về bạn. Làm sao bạn không cảm thấy điều này? Trời ơi, thật là điên rồ khi nghĩ tôi khơng phải là bạn” (Ah! Quand je vous parle de moi, je vous parle de vous. Comment ne le sentez vous pas? Ah! Insensé qui croit que je ne suis pas toi! - Ah! – When I speak to you about me, I speak about you. How couldn’t you sense it? Ah! foolish who thinks that I am not you).

Và sau cùng, thưa quý anh chị, Song Nhị còn là một con người, khi sống sót qua những bi kịch kinh hoàng, vẫn cố gắng vượt qua thù hận để hướng đến tương lai với tinh thần hy vọng, lạc quan. Ông kết thúc tuyển tập của ông với một bài thơ mà ông viết vào những đêm khói lửa Tết Mậu Thân, trích trong thi phẩm “Trường Ca Người Viết Sử”, một bài thơ vẫn có giá trị cho đến ngày hôm nay.
Em ơi
Lửa cháy trong tim
Lửa đốt cuộc đời
Anh khát tình yêu
Anh thèm sự sống
Anh thức trắng đêm nằm chờ đợi sáng
Buổi sáng mặt trời trở dậy phương đông
Buổi sáng Việt Nam rực rỡ nắng hồng
Buổi sáng Việt Nam thanh bình no ấm
Buổi sáng Việt Nam tình người đằm thắm
Buổi sáng Việt Nam xóa hết hận thù…

Xin cám ơn nhà văn Song Nhị
Xin cám ơn tất cả quý vị.A

Wednesday, November 30, 2016

SINH HOẠT VĂN HỌC “TUYỂN TẬP VĂN 50 CẦM BÚT”


BUỔI SINH HOẠT VĂN HỌC 
GIỚI THIỆU “TUYỂN TẬP VĂN 50 CẦM BÚT” CỦA TÁC GIẢ SONG NHỊ TẠI THỦ PHỦ SACRAMENTO - CHỦ NHỰT 27.11.2016
                                                                              
Trần Văn Tường thuật

Theo tường thuật của nhà báo Trần Văn từ TP Sacramento, buổi sinh hoạt văn học giới thiệu Tuyển Tập Văn 50 Năm Cầm Bút của nhà văn Song Nhị diễn ra từ 1 giờ trưa đến  4 giờ chiều, chủ nhật 27-11-2016 tại 5625 Stockton Blvd - Sacramento  thành công mỹ mãn.
Đây là lần đầu tiên, tại Thủ Phủ Sacramento có một buổi Sinh Hoạt Văn Học kỳ thú, đúng nghĩa nhứt. Nhà văn, nhà thơ Song Nhị không phải là cư dân của Sacramento, là cư dân của thung lũng Silicon San Jose, nhưng ông được giới văn nghệ sĩ, thân hào nhân sĩ và báo chí của cộng đồng người Việt Sacramento hết lòng hỗ trợ.



 Giáo sư Lại Quốc Hùng điều hợp chương trình, Giáo sư Nguyễn Văn Thanh và Nghệ sĩ Kenny Ngọc làm MC, Nhạc sĩ Nguyễn Hữu Tân phụ trách âm thanh và đệm nhạc, với các giọng hát của Nguyễn Hữu Tân - Hoài Hương - Đồng Thảo đến từ San Jose và Kenny Ngọc.
Nhà báo Lại Quốc Hùng đơn ca Quốc Ca Hoa Kỳ và Quốc Ca Việt Nam rất đặc sắc. Nhà báo Lê Văn Hải Chủ Nhiệm Chủ Bút Tuần Báo Thằng Mõ Sacramento và Tuần Báo Thằng Mõ San Jose (2 ấn bản hoàn toàn khác nhau), đồng thời là chủ nhiệm tạp chí Nguồn (đảm nhận từ đầu năm 2016), đại diện Ban Tổ Chức trình bày lý do và ý nghĩa buổi sinh hoạt văn học đặc biệt này. Theo ông Lê Văn Hải, Song Nhị người chiến sĩ cầm súng năm xưa, là một chiến sĩ cầm bút không mệt mỏi, trong mặt trận bảo tồn văn hóa và văn học dân tộc của miền Nam tự do,  luôn tiếp tục dấn thân trên con đường văn học nghệ thuật Việt Nam mà ông đã vạch ra từ khi còn ở trong nhà tù cộng sản tới ngày được tự do ở hải ngoại.
  
 Hai tiết mục trọng tâm của chương trình buổi Sinh Hoạt Văn Học là mục giới thiệu tác giả do nhà thơ Diên Nghị đảm trách và mục giới thiệu tác phẩm   của nhà báo Lại Quốc Hùng.

  Nhà thơ Diên Nghị phát biểu trước cử tọa: tác giả Song Nhị sinh trưởng tại Hà Tĩnh, vượt thoát khỏi chế độ CS sang Lào sau CCRĐ, về Sài Gòn học trung học rồi lên đại học và đến tuổi động viên vào Quân đội, Song Nhị tiếp tục viết văn làm thơ. Khi ra hải ngoại, Song Nhị cùng với một số văn thi hữu, thành lập Nhóm Thi văn Cội Nguồn và chủ trương tạp chí Nguồn - một tạp chí sáng tác, Nhận Định, Phê Bình, Văn Học Nghệ Thuật nổi tiếng với trên dưới 20 năm tại hải ngoại, tòa soạn tại San Jose.


Nhà báo Lại Quốc Hùng, nguyên là Giáo sư Triết tại Việt Nam đảm nhận phần giới thiệu tác phẩm. Ông không những đọc cẩn trọng từng chương của tập sách dày trên 400 trang, gồm 8 chương với những bài viết phong phú về đủ mọi đề tài., mà ông còn phân tích tỉ mỉ để đưa ra một bài điểm sách rất phong phú và sống động.  
   Khung cảnh hội trường gọn ghẽ, trang nhã và ấm cúng, tất cả số ghế đều ngồi kín. Một số vị trong Ban Tổ Chức phải đứng nhường chỗ cho khách tham dự.  
Tất cả quan khách tham dự xuyên suốt buổi sinh hoạt văn học hiếm hoi này ở Sacramento, đã đến từ lúc khai mạc và ngồi theo dõi đến hồi bế mạc trên 3 tiếng đồng hồ.


Một phái đoàn từ San Jose đến có bà Cao Ánh Nguyệt, Chủ nhiệm chủ bút tuần báo Phụ Nữ Cali, nhà báo Nguyên Trung cựu Chủ nhiệm Chủ bút tuần báo Chánh Đạo. Nhà thơ Diên Nghị, nhà văn nhà thơ Song Nhị và phu nhân,  Nhà báo nhà văn Lê Văn Hải, Nhà thơ Hùng Vĩnh Phước và phu nhân,  Nhà thơ Lê Diễm... Đặc biệt có ca sĩ Đồng Thảo nổi tiếng và xinh đẹp từ San Jose trình bày 2 nhạc phẩm được cử tọa tán thưởng nồng nhiệt.




 Giới văn nghệ sĩ và thân hào nhân sĩ Sacramento    tham dự suốt chương trình có Bác sĩ Hà Hữu Tâm, Bác sĩ Võ Kim Phụng, Giáo sư Nguyễn Thái Long, Giáo sư Hoàng Xuân Thiệu, cựu Hải Quân Thiếu Tá Nguyễn Phước Chắc, Kiến Trúc sư Nguyễn Hồng Hà, Giáo sư Nguyễn Văn Thanh, nhà văn Tiến sĩ Trần Kiêm Đoàn và phu nhân, Tiến sĩ Bạch Văn Khỏe (Phẻ), Ông Phan Lăng - Nhà văn/nhà thơ Huỳnh Mai Hoa và phu quân, nhà văn nhà thơ Ngô Viết Trọng, Nhà văn nhà thơ Nguyễn Phúc Sông Hương và phu nhân, nhà thơ Hoàng Thanh, Cựu Chủ Tịch HO Nguyễn Quý Nhượng, Ông Đào Quyết, Hội Trưởng Hội Thừa Thiên Huế, Nghệ sĩ Hoài Hương, Ca sĩ H.O. Võ Ngọc Thạch, ca sĩ H.O. Lê Yên Đỗ và phu nhân, Nghệ sĩ Kenny Ngọc và phu nhân Kim Cúc đại diện Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia - Ông bà Lâm Quang Trung & Thiên Hương...

  Phần Phát Biểu Cảm Tưởng về buổi sinh hoạt văn học tại Sacramento, Tiến sĩ Minh Thi, Giám Đốc đài phát thanh Tiếng Nước Tôi, bà cũng là một Giáo sư Đại học và là một nhà văn luôn trăn trở với văn học Việt Nam tại hải ngoại đưa ra nhận định ngắn gọn và cảm ơn Ban Tổ Chức đã tạo được một sinh khí sống động với đồng hương về văn học tại Sacramento mà lâu nay đã trầm lắng. Theo bà, nhà văn, nhà thơ Song Nhị, một khuôn mặt quen thuộc trong làng văn thơ ở hải ngoại, có bề dày văn học đã dấn thân vào con đường văn học không mệt mỏi trên 20 năm tại San Jose.  
 Nhà báo Cao Ánh Nguyệt - Chủ nhiệm chủ bút tuần báo Phụ Nữ Cali, với giọng nói trầm ấm thu hút và dí dõm, bà đã nhiệt liệt ngợi khen cử tọa, quan khách tham dự buổi sinh hoạt văn học ở Sacramento là nh ững ng ư ời bi ết tr ân tr ọng v ăn h ọc, rất lịch sự, chăm chú theo d õi, lắng nghe các diễn giả   trình bày nhận định của mình về Tuyển Tập Văn 50 Năm Cầm Bút của Song Nhị.
 Bà Cao Ánh Nguyệt nhấn mạnh nhiều lần điểm son lịch sự c ủa cử tọa Sacramento   tham dự suốt buổi sinh hoạt văn học quý hiếm này.

Tiến sĩ Trần Kiêm Đoàn, không tiếc lời khen ngợi người điểm sách, Ông Lại Quốc Hùng, đã cống hiến một bài điểm sách phong phú, đầy đủ chi tiết và lôi cuốn.
Nhận xét về tác giả 50 Năm Cầm Bút, TS Trần Kiêm Đoàn đưa ra nhận định, Văn, Thơ là hai bộ môn riêng biệt, thông thường một nhà văn không phải là một nhà thơ, và nguợc lại, nhưng với Song Nhị, ông vừa là một nhà văn, một nhà thơ, một nhà báo và Song Nhị đã thành công ở cả bộ môn này.

Giáo sư Trần Minh Xuân, nguyên Chủ nhiệm chủ bút tuần báo Mê Kông Tỵ Nạn, bày tỏ sự vui mừng và lòng ngưỡng mộ nhà văn, nhà thơ Song Nhị sau mười mấy năm  gặp lại.

Buổi sinh hoạt được sự bảo trợ công sức và tài chánh của Tuần báo Thằng Mõ, Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Sacramento (lo chu đáo phục vụ ẩm thực cho gần 100 quan khách tham dự). Qua sự vận động của ông Trịnh Nhơn, chủ cơ sở in ấn, và Bác sĩ Dương Hữu Thức, chủ nhân cơ sở Stockton Partnership bảo trợ miễn phí hội trường. Có nhiều vị mạnh thường quân ủng hộ hiện kim…

Qua buổi sinh hoạt có thể rút ra nhận định, chúng ta mất quê hương đất nước, nhưng chính sách giáo dục của Việt Nam Cộng Hòa với triết lý: Nhân Bản - Dân Tộc- Khai Phóng và nền văn hóa, văn học dân tộc, mãi mãi sống trong tim trong óc của người Việt quốc gia ở hải ngoại.  
  Tóm lại, buổi Sinh Hoạt Văn Học giới thiệu Tuyển Tập Văn 50 Năm Cầm Bút của tác giả Song Nhị thành công trong mọi lãnh vực.
Người viết xin chúc mừng và quyết tâm nuôi dưỡng sự thành công to lớn này tại Sacramento.

Trần Văn (Tel: 916.519.8961)


Nói Chuyện Với Thơ

MÙA HÈ CỦA TÔI Nắng ở trên trời, hè - nắng xuống Đã quen rồi từ bao lâu nay Dẫu thiên hạ lắm người than nắng nóng Với tôi thì nắng… ...