Thursday, September 15, 2011

Người Về

Thơ Song Nhị

Người về. Ừ nhỉ về mà thấy
dấu vết tan hoang của cuộc tình
thuở ấy nguời trong vai vệ sĩ
đã thề quyết tử để tồn sinh

Người về mở hội vui bầu bạn
mặc gió mưa đang cứ bão bùng
dòng nước chảy đau bờ đất rạn
người về cao hứng tiếng thơ rung!

Người về. Ừ nhỉ về mà hưởng
phú quý vinh hoa hậu đổi đời
đã khuất nẻo rồi thời bão loạn
sá gì vàng đỏ một trò chơi!

Người về kẻ đợi người đưa đón
mừng rỡ thay vì tiếng mặn chua
rủng rỉnh đồng đô la nặng túi
dại gì ai kẻ đuổi người xua

Con chiến mã nằm trong ngõ tối
mang thân què cụt thở từng hơi
xác xơ nắm cỏ vàng cơm áo
mà vẫn còn nguyên vẹn ý lời

Vẫn uống nước bùn bên suối cạn
vẫn mơ thanh kiếm dưới vầng trăng
hai vai trĩu nặng thời vinh nhục
vẫn ngẩng cao đầu lộng hí vang

Còn ta đứng ngó đời. Hoài niệm
khóc gió than mây nỗi bẽ bàng
khóc mối tình xưa đành lỗi đạo
cúi đầu bỏ cuộc bước sang ngang

Người về nét chữ nhòe trang sách
gió bụi mù tung chốn hí trường
bút mực bỗng dưng buồn đọng lại
tình đời vân cẩu vẽ tang thương!!

***

No comments:

Post a Comment

Nói Chuyện Với Thơ

MÙA HÈ CỦA TÔI Nắng ở trên trời, hè - nắng xuống Đã quen rồi từ bao lâu nay Dẫu thiên hạ lắm người than nắng nóng Với tôi thì nắng… ...