Thursday, August 18, 2011

Thơ Tình Song Nhị (1)


Về Lối Đi Xưa

Trời đã vào đông trở mùa lành lạnh
em đã về chưa trên lối trăng đầy
ta vẫn thèm nhìn áo tóc mây bay
ngắm lũ trẻ tung tăng sau chiều tan học
Em đã về chưa lối đầy sao mọc
ta xin trao em nốt nửa phần đời
những lúc buồn lòng vẫn gượng cười vui
nói thật khẽ sợ chính mình nghe được
không dám nghĩ tới những điều ao ước
e nỗi băn khoăn làm rối tăm hồn
cuộc sống dẫy đầy toan tính thiệt hơn
trái đất vẫn xoay vần theo thế sự
Cứ mỗi đêm nằm vỗ về giấc ngủ
ta lại miên man nghĩ ngợi trăm điều
nghĩ một đời người chăm chút thương yêu
ngày hai buổi đi về qua một ngõ
ta nằm mộng dưới vầng trăng sáng tỏ
và thâu đêm đốt nến viết thơ tình
cả tinh cầu còn sót lại mình em
(khi yêu mến không tiếc lời nói quá)

Ta kiếm tìm em giữa hành tinh lạ
bỏ trống sau lưng một quãng đời dài
ta nhởn nhơ làm cánh bướm rong chơi
từ độ mùa hoa mùa trăng mười sáu
em đến bên ta mỉm cười hiền hậu
ôi, những nụ cười in dấu nghìn năm
Từ buổi loài chim tan tác bỏ rừng
ta chán mộng đời khoanh tay gục ngủ
ta sợ mỗi ngày đi về hai bữa
trên lối đi xưa đau buốt dấu giày
em xõa tóc sầu vướng lá me bay
dòng nước vẫn trôi im lìm về biển
Em đã về chưa - lối đầy kỷ niệm
có những hương hoa có những nụ cười
có đôi mắt buồn lấp lánh sương mai
có những hàng cây suốt đời quấn quít
thành đá rêu phong mang đầy chứng tích
một nửa khung trời én liệng nghiêng nghiêng
tiếng gió reo vui trên ngọn cỏ mềm
kỷ niệm bốn mùa luân lưu ở đó

Ta đứng từ xa trông về bỡ ngỡ
thơ viết một đời không đủ nguồn cơn
những nẻo đường xưa lá đổ thật buồn
dĩ vãng xôn xao sáng chiều sớm tối
em đi qua xin chớ dừng bước vội
hãy nhặt cho ta những kỷ niệm đầu
giữ lấy một đời ước vọng cho nhau.
***

No comments:

Post a Comment

Nói Chuyện Với Thơ

MÙA HÈ CỦA TÔI Nắng ở trên trời, hè - nắng xuống Đã quen rồi từ bao lâu nay Dẫu thiên hạ lắm người than nắng nóng Với tôi thì nắng… ...