Monday, January 16, 2012

Thơ Tình Song Nhị (1)










 
Ngày Đón Em Về

Mai anh trải chiếu hồng trên lối lạ
để em về êm ái gót chân nhung
em sẽ có thơ tình làm chăn nệm
ngủ giấc ngoan hiền chim én mùa đông

Ngày đón em buổi chiều  qua rất nhẹ.
sớm mai hồng tươi mát ánh bình minh
cơn gió sớm thổi bay tà áo lụa.
ngày trần gian diễm tuyệt của đôi mình.

Em sẽ có những niềm vui trẻ dại
của những ngày thơ ấu đẹp xa xôi
đôi tay nhỏ em xây lầu hạnh phúc
mỉm cười nhìn thằng bé ngủ trong nôi

Anh sẽ lãng quên chuyện đời mưa bão
mình kể  nhau nghe những chyuện vui buồn
Cuộc sống rộn ràng như ngày  anh đón
tiếng trẻ đầy nhà và những nụ hôn
sn.



Niềm Vui Bất Chợt

Viết cho Em
ngày các con Bảo Khánh, Thụy Khanh vào đại học.


Em ạ
Bỗng dưng mình trẻ lại
Dẫu hồn nhiên phơi phới đã xa rồi
Nhớ thuở nào trái chín mọng nguyên tươi
Hoa lá đất trời
rộn ràng tở mở
Làm sao để quên
Làm sao không nhớ
Buổi em về vành vạnh một vầng trăng
Có con mèo con quấn quýt tung tăng
Rúc vào lòng anh thở quen hơi ấm
Có con sáo
đậu trên vai anh mỗi sáng
chờ được mớm mồi trên những vuốt ve
Có con vành khuyên hót mỗi trưa hè
Có suối-tóc-mây phả mùi hương lạ

Anh quên mất những mấy mùa Xuân. Hạ
Chợt giật mình
mây phủ khuất mùa trăng
Buổi anh đi đời nổi sóng đất bằng
Người rã gánh con chim ngừng tiếng hót
Ta xa nhau giữa mùa-trăng-mật-ngọt
Anh đầu non em ở tận cuối nguồn
Anh bên trời ngày nắng cháy mưa tuôn
Con sáo bên sông cầm canh bến đợi

Khi anh về chắp lại đời trôi nổi
Thắp tiếp mùa trăng sáng thuở ban đầu

Mới đó....
các con mình khôn lớn thật mau
Em ạ
nghe tiếng trẻ giòn vui
bỗng dưng mình trẻ lại.
sn



TRĂNG XƯA

Gởi Ng.
vầng trăng thuở học trò.

Ta hái vầng trăng bên mé núi
thuở lòng khờ khạo tuổi ngu ngơ
vầng trăng thấp thoáng trên dòng suối
Ta vói. trôi theo giạt cuối bờ

Ngày áo em bay chiều trắng phố
ta người quán trọ gã hàn sinh
loay hoay giữa ngã đường nhân thế
lỡ hẹn. quay đi nẻo bạc tình

Tượng đá cũng đau. Dòng lệ chảy
duyên tình nỡ thử cuộc nhân duyên
hỡi ơi! tơ tóc nào xe buộc
để khúc tầm dương hận chữ nguyền

Nước mắt em loang màu áo lụa
cả thời kho báu thuở đôi mươi
cho nhau chưa đủ niềm lưu luyến
Thu đã sang. Nguyệt lạc cuối trời

Từ đó thời gian như đọng lại
những hàng cây cũng đứng trông nhau
bước chân nhung lụa thời con gái
xuôi ngược tìm quên những chuyến tàu

Man mác trăng soi màu cổ Nguyệt
đêm nằm nghe tiếng gió Thu lay
giấc mơ chăn gối khi choàng dậy
em khóc. rừng thu động lá bay

Ta cũng băn khoăn lòng dã dượi
đã hằn gót mỏi ngã Hàng Xanh
từng cơn mưa nhỏ che ngày tháng
góc phố im lìm những ngõ quanh.
sn


Khúc Ca Dao Tình


Phải là em đến hay không
Để tôi biết chắc mùa Đông qua rồi

Hình như cây cỏ trên đồi
Hẹn nhau một lượt trổ chồi lộc non

Phải là nhịp gõ guốc dòn
Xôn xao lối lạ thuở tròn trăng xưa

Phải là một buổi chiều mưa
Để tôi chung nón che đưa em về

Phải em đếán buổi trưa Hè
Rừng hoa bướm lượn đứng mê mải nhìn

Phải câu thơ viết rất tình
Bởi tôi biết chắc là mình yêu thơ

Phải là một buổi vào Thu
Để tôi gọi gió về ru lá vàng

Bao nhiêu hoa lá trên ngàn
Gọi nhau mở hội hẹn nàng bến Xuân.

1997


Buổi Sáng Nhìn Hoa Thơ Chợt Nở

Tặng NKT


Ừ nhỉ, vào Thu như bất chợt
Qua rồi lửa hạ nắng nồng hanh
Hơi đêm tỏa mát làn sương đọng
Phơn phớt tô mờ thảm cỏ xanh.

Bên vườn khóm huệ làn hương tỏa
Luống cúc vàng tươi một khoảnh sân
Buổi sáng nhìn hoa thơ chợt nở
Góc đời thiên lý bóng hoa râm.

9. 2003


Dỗ Dành

Đoản khúc 1

Ngủ đi em. Quên tháng ngày
bao nhiêu thão thức đã hoài ấu thơ
ngủ đi em thôi đợi chờ
trăm năm giấc mộng vật vờ chiêm bao
ngủ đi em. Mộng ban đầu
dư âm vời vợi xôn xao một thời
ngủ đi trong mọng xa vời
con sông nước đã re đôi lạc nguồn
ngủ đi suốt cuộc vô thường
đem chi tâm sự  làm buồn thế nhân
ngủ đi trong nỗi ngại ngần
trong từng chuỗi kết những lần dở dang
ngủ đi trong mộng ngỡ ngàng
xa xăm một thuở rộn ràng đưa trao
còn đây dư vị ngọt ngào
ru em cho bớt xanh xao nỗi niềm
ngủ đi em. Ngủ đi em
trăm năm duyên nợ. Ước nguyền. Thế thôi.

Đoản khúc 2

Tôi ru em ngủ à ơi
em ơi hãy ngủ cho vơi nỗi sầu
thôi em. Lỡ một chuyến tàu
buồn trăm năm. Giọt đèn màu phố khuya

tôi ru em. Giọt nắng về
sưởi khô dòng lệ sớt chia tuổi hờn
em. Con thuyền nho cô đơn
bao cơn sóng dội mảnh hồn tả tơi
tôi đưa tay vẫy mặt trời
ru em sầu muộn ngọt lời thủy chung
biển trời. Non nước. Mông lung
thuyền xa bến đỗ mịt mùng mưa bay
trông theo vóc dáng hao gầy
tôi ru thuyền trọn tháng ngày lênh đênh
tôi còn nỗi nhớ thâu đêm
ru em. Ru nỗi ưu phiền ngủ say

ta còn chiếc bóng chuyền tay
ru nhau tròn giấc cho dài luyến lưu./.


Đỏan khúc 3

Em về. thôi nhé. thì thôi
đem thơ chép lại một thời vấn vương
hát lên cho nhẹ tâm hồn
cười xua tâm sự tủi hơn nhớ thương
đời nhiều ảo vị sắc hương
hãy tha thiết sống yêu thương mặn nồng
hãy môi son. má phấn hồng
hãy vô tư lự cho lòng thảnh thơi
thì. xưa khăn áo theo ngươi
pháo vu quy tiễn một thời ước mơ
rượu hồng. pháo đỏ. tóc tơ
đễ trăm năm còn mộng. thơ. tự tình.


Đoản khúc  4

Ru em một giấc mộng dài
em ơi mộng đã chia hai lối sầu
xưa em võng lộng qua cầu
bỏ sau lưng vạt áo nhàu gió bay
bao năm hoang phí tháng ngày
môt lần dối mẹ vị cay cuộc tình
chiều chiều qua ngõ trúc xinh
lối xưa hiu quạnh cuối đình lá rơi


Đoản khúc  5

Đường đời. Chiếc bóng chơi vơi
đường dài. Gõ nhịp bước rời thân quen
em về với cuộc nhân duyên
bao nhiêu ước mộng ngủ yên cuối trời
ta còn nửa mảnh hồn trôi
nửa vành môi lệch thoáng cười thản nhiên
ru em dỗ giấc muộn phiền
tim ta cát sạn ngập triền suối khô


Đoản khúc  6

Ru người một thoáng hương xưa
ru em một thoáng âm thừa khói mây

em về khuất nẻo mưa bay
tìm trong kỷ niệm tháng ngày phôi pha

đường dài hun hút chia xa
giấc mơ bỏ lại nỗi da diết buồn

em về ngập bóng hoàng hôn
tìm trong hư ảnh điệu buồn thiết tha

và như hạt nước mưa sa
như vầng mây nhe thoáng qua giữa trời
như chiều bóng đổ nghiêng xuôi
còn đây mường tượng một thời mộng du.


Đỏan khúc 7

Vẫn không có đủ ngôn từ
vẫn trong ý nghĩ sương mù đêm đêm
vẽ từng mẫu tượng về em
vẽ trong giấc mộng phủ miền cát hoang
ru em mỏi bước dã tràng
cánh chim di khuất giữa ngàn sao đêm


Đỏan khúc 8

Em về. thôi nhé. nhớ. quên
câu thơ vô vọng đã mềm tiếng than
thì ta còn có trăm ngàn
câu thơ tình tự muôn vàn thiết tha
em về ngập lối lòng ta
thương yêu. ngọn gió. cánh hoa đổi mùa
nói làm gì chuyện tóc tơ
nói làm gì. những ước mơ. nỗi niềm
ta còn gì nữa cho em
kìa con hoang điểu ngủ quên giữa rừng
mai kia đời mở hội mừng
ta ru em giữa lưng chừng khói sương
em về. môt mối tơ vương
bỏ quên xiêm xáo. sắc hương nhạt mờ
ta ru con sóng vỗ bờ
ru em điệp khúc bài thơ dỗ dành

=


Đường Xưa Áo Lộng

       Gửi Ng. California

Người về
lồng lộng ngày xanh
ba mươi năm
vẫn một vành trăng thơ
cách chia từ mấy bến bờ
đường xưa
áo lộng
cứ ngờ chiêm bao

Người về
lồng lộng trời cao
ba mươi năm
vẫn xôn xao một thời
thôi
mai trở lại xứ người
nhớ mang theo nhé
phần đời phía sau.

Sàigon 1990








No comments:

Post a Comment

Nói Chuyện Với Thơ

MÙA HÈ CỦA TÔI Nắng ở trên trời, hè - nắng xuống Đã quen rồi từ bao lâu nay Dẫu thiên hạ lắm người than nắng nóng Với tôi thì nắng… ...