Tuesday, December 25, 2012

Bài Thơ Say











Tôi ngồi uống một mình tôi
Nghng chai cognac đã vơi nửa phần
Quanh tôi trời đất xoay vần
Quan quân tướng sĩ
quần thần ngả nghiêng

Tôi ngồi uống cạn niềm riêng
Con sâu trong tổ cuồng điên vẫy vùng
Con diều chết giữa không trung
Mấy con nhạn lạc mông lung cõi bờ
Mấy thằng bạn chết bất ngờ
Trong lòng tôi chết tiếng thơ tạ từ

Tôi ngồi lẩm nhẩm riêng tư
Thấy hai con mắt đỏ nhừ trăng sao
Tôi ngồi nói chuyện tào lao
Đọc bài thơ bỗng lệ trào mưa sa

Tôi ngồi uống với hồn ma
Nhốn nhao một đám tài hoa bạc phần
Thiên đình bày cuộc chương dân
Một bầy du tử quây quần áo xiêm
Phách, đàn, kèn, sáo, trống, chiêng
Thi, ca, họa, nhạc, đảo điên, loạn cuồng!

Tôi ngồi dốc cạn Hồ Trường
Rót về phương Tây
cõi vô thường mênh mông
Rót tràn về một phương Đông
Ôm bình rượu dốc vỗ lòng biển đau
Mấy mươi năm gãy nhịp cầu
Kẻ bên kia khóc người sầu bên ni

Tôi ngồi uống tiễn người đi
Người đi trở mặt từ khi trở lòng
Đuôi đầu với lại thủy chung
Nhắm nghiền con mắt lùng bùng lỗ tai!

Tôi ngồi uống với mốt mai
Vỗ đùi mà hát múa tay mà cười
Buồn trông phong cảnh quê người (*)
Con chim xa  tổ hót lời véo von

Tôi ngồi uống với nước non
Mẹ ơi tha tội ngày con không về./

song nhị / 6.2003

(*) Kiều







No comments:

Post a Comment

Nói Chuyện Với Thơ

MÙA HÈ CỦA TÔI Nắng ở trên trời, hè - nắng xuống Đã quen rồi từ bao lâu nay Dẫu thiên hạ lắm người than nắng nóng Với tôi thì nắng… ...