Wednesday, December 28, 2011

Lời Rao Giảng Của THƠ (2)















 
Thơ Trích (1)


THỨC GIẤC
           
Lửa đã cháy rừng thiêng kia đã dậy
con phố đông người đã bỏ ra đi
tôi nửa đời hoài bão tới đam mê
khi thức giấc tiếng hờn căm réo gọi
tóc đã úa theo từng năm lửa khói
lòng đã mềm trước những nỗi tan hoang
tôi thơ ngây viễn vọng một thiên đàng
chất trong óc trong tim đầy lý tưởng
tôi hồn nhiên với trăm nghìn ước vọng
lòng dễ tin như đứa trẻ lên mười
nhìn tương lai toàn hoa gấm tuyệt vời
yêu dào dạt như thuở vừa chớm lớn
trăm lời nói chứa trăm niềm hy vọng
tôi đến với người bằng cả tin yêu
niềm sắt son nguyên vẹn thủa ban đầu

Và em nữa - tiếng đàn xưa thánh thót
tôi giữ trong tim ngàn lời dịu ngọt
mà nhân tình mặn nhạt tiếng đầu môi
tôi giữ trong tôi nhân dáng con người
trong mỗi khổ đau trong từng hạnh phúc
tôi già nua thêm nửa đời chân thực
rồi ngỡ ngàng sám hối với hư vô
thuở đôi mươi nếu gặp lại tình cờ
vẫn tha thiết như một thời lãng mạn

khi ngả nón quay lưng rời súng đạn
mắt trót nhìn bao cảnh huống oan thâm
mất nửa đời không gọi nổi từ tâm
tôi thức giấc đứng trông chờ ân sủng
sông núi chập chùng biển xanh vô tận
lời chim kêu lạc lõng giữa non ngàn
đóa hồng hoa vùi ngủ dưới mù sương
hương sắc cũ cũng phai tàn tự đó.
=

ĐỔI ĐỜI

Dừng lại nơi đây giây phút này
tiếng khóc của chim
lời than của gió
em biết không em
ngã đời chia biệt
một phía sau lưng
một thuở son vàng
cùng với máu xương hoang tàn tội lỗi

Ta chẳng còn chi
ngọn sóng cuồng lưu xóa vùi đạo lý
nhân loại ai còn tiếng gọi từ tâm
ngôn ngữ văn chương lời rao quỷ dữ
đâu đó hồn thơ máu chảy tim người
ôi, mấy nghìn năm sử Tần lại viết
phố thị đã bừng ngọn lửa phần thư

Em biết không em
ta chẳng còn chi
hôm nay con người thọ hình lột xác
đồng bào nhìn nhau qua lớp kính mù
những bộ xương da thay hình trâu ngựa
không còn nhìn thấy nhau
thế gian thêm hận thù đố kỵ
thêm bất công khốn khó cơ cầu

Hôm nay anh không còn em
mọi người không còn nhau
đàn thú dữ tung hoành nanh vuốt
người lương thiện thành kẻ tội đồ
lũ gian ác nói điều thánh thiện
           
Hôm nay mặt trời màu xám
mặt đất màu đen
cây cỏ chim muông gục đầu chịu tội
hàng triệu linh hồn nhập tượng đá không tên

Thủ Đức 10-1976
=


TIẾNG HỜN CHIẾN MÃ

Kim cổ đông tây hề! chiến mã
ào ào ngọn vó hề! sa trường
bao phen đất dội trời rung chuyển
chiến mã dọc ngang hề! tứ phương

Chiến mã lẫy lừng bao chiến trận
đã đi là quyết một lần đi
giang sơn. tổ quốc. lòng trung nghĩa
một phút. thôi đành! lẽ thịnh suy
                       
Dây cương kéo ngược đời. thô bạo
phủ khắp tang thương xứ sở này
nợ nước non mang ngày chiến trận
trả bằng nghìn kiếp nỗi chua cay

Sá chi sinh mạng thời binh lửa
thì tiếc gì thân buổi bại hàng
lê gót xích xiềng thời đại cổ
ngậm ngùi chiến mã bước hiên ngang

Bước đi trên nỗi buồn hoang phế
trên những cỏ cây cúi gục nhìn
trên những vệ đường người lạnh cóng
những hàng đinh nhọn cắm xuyên tim

Bao giờ ngọn núi kia mòn rã
muông thú đi tìm chỗ ẩn thân
có những cánh đồng xanh. Cỏ mới
đất trời đem trả lại mùa xuân
           
Bao giờ thiên hạ gặp nhau lại
mở hội mà vui đến nghẹn ngào
ai hát bài ca buồn chiến mã
tiếng hờn còn vọng đến nghìn sau.

Thanh Hóa 1979
=


TÔI ĐI GIỮA ĐOÀN TÙ VÁC ĐÁ

Ở đây trời đất vừa thu lại
còn một vòm đen chứa thế gian
và cả loài người như đổi lốt
bày trò dã thú lối chơi hoang

Tôi tưởng như mình vừa sống lại
tự nghìn kiếp trước nối oan khiên
oằn lưng gánh lấy hồn sông núi
hiu hắt trong lòng đóm lửa thiêng

Tôi đi giữa chốn tàn quân ấy
đội ngũ hùng binh đã một thời
nghe tiếng - quân thù kia khiếp sợ
một giờ cuồng nộ súng gươm rơi

Tôi đi núi đổ đè thân phận
đá cứa vai trần máu rướm tim
cả một đoàn người xoay trái núi
dời non chuyển đá dựng xà lim.

Canh bạc đã về tay bạo chúa
tình người đạo nghĩa đã nhường ngôi
tôi đi dưới bóng thời nô lệ
ngọn núi đè lên cả kiếp người
           
Đủ ngón đòn thù ân huệ lắm
quất lên da thịt đã chai sần
lưỡi dao sỉ nhục xuyên tim óc
vết chém khoan hồng tươm xác thân

Sắt thép nào không tan với lửa
thịt da mục rữa lẽ đương nhiên
nhưng tâm và chí đoàn ngươi ấy
lửa đốt lò nung không thể mềm

Ở đây chất ngất hồn non nước
vang bóng vua Lê buổi dựng cờ
vọng tiếng Bình Ngô hồn Nguyễn Trãi
đoàn người bước tới hẹn thời cơ.

Lam sơn, Thanh Hóa 1979
=


NHƯ GIẤC LUÂN HỒI


Ta cởi áo phong trần như hóa kiếp
khắp hình hài vết tích thuở tiền thân
tóc xanh đã từng thời thưa thớt rụng
em thương ta chia sẻ bớt căn phần

Ta đã lỡ “trót sinh nhầm thế kỷ” (*)
một trăm năm luân lạc xứ dân hời
ngôi cổ tự  loài ma vương chiếm hữu
sinh mạng con người một thứ trò chơi

Ta trôi nổi mấy quãng đời oan nghiệt
bóng thiên duyên soi bến giác Tiền Đường
thơ níu vớt choàng tay em vươn dậy
ngọn cam lồ hóa giải cuộc tai ương

Ta ngồi tụng nhân tình như mớ ngủ
chập chờn ngày quỵ gối giữa tà gian
tiếng ú ớ vọng trùng trùng ngục thất
lau sậy kia! ngươi mộng mị hoang đàng.

10-97
(*) thơ Vũ Hoàng Chương
                                                 


VỀ ĐÂY

Về đây đời bỗng ngu ngơ lạ
quanh quất như chừng lạc lối xưa
phố mất tên. đường. nhà đổi chủ
người nhìn nhau thoáng mắt thờ ơ

Về đây. Về lại từ luân lạc
chưa trả dứt xong nợ quỷ thần
cảnh cũ người xưa chừ tản mác
thấy người mà buốt cả tâm thân

Về đây còn lại gì đây nữa
em gái ta ơi mấy bến sông
kỷ niệm ắp đầy căn gác vắng
ai ngờ phận gái cũng lưu vong.

Tan  tác  hết rồi bè bạn cũ
kẻ nơi góc biển kẻ chân trời
bao nhiêu hò hẹn thời trai trẻ
ngó lại như dòng nước chảy xuôi

Về đây bó gối nhìn thiên hạ
lây lất bên lề chuyện áo cơm
xã hội luông tuồng trong bệnh hoạn
con người con thú có gì hơn

Về đây mở lại từng trang sách
nhòe nhoẹt từng trang chữ thánh hiền
lễ nghĩa thay bằng câu  dối trá
bịp lừa ngu dốt đứng ưu tiên

Về đây nương náu bên cha mẹ
quên những gian truân những dãi dầu
cơ nghiệp mẹ buồn chi : Được. Mất
lo gì con mẹ sẽ về đâu.

Về đây . Con đã về bên mẹ
về lại sau từ những chuyến đi
còn những chuyến đi nào đợi sẵn
suốt đời cứ soãi cánh chim di

Thì thôi, lòng hãy quên đi vậy
đi.  ở . về . đi . Cũng số phần
xứ sở như ngôi nhà của mẹ
vui buồn vinh nhục chốn dung thân

Mai kia nếu phải ra đi nữa
nếu phải đầu thai một cõi nào
xin mãi làm người con nước Việt
dẫu lòng còn đó nỗi buồn đau.

Sài Gòn 1985
=


NHỮNG ĐIỀU BẤT HẠNH

Khi tôi choàng thức dậy
giữa cõi đời bất an
mang tiền thân Âu Lạc
đọc câu kinh Việt Nam

Nhớ lời ru của mẹ
thương vần điệu ca dao
hòa bình, cơn ác mộng
ngày tàn cuộc binh đao

Khi cùng một dòng sông
nước hai luồng xoáy ngược
từ đầu cuộc phân tranh
đâu căn phần tội phước?

Khi loài người tráo trở
trước nhân tâm bạo hành
tôi linh hồn dã điểu
thân phận thời mong manh

Khi bãi mìn hố đạn
chắn lối tìm yêu thương
ruộng đồng hoang xơ xác
tôi gọi thầm quê hương

Khi dòng sông nối lại
người anh em tìm nhau
trao hận thù ân oán
đời ngộp tiếng thương đau

Khi núi lở sông bồi
tôi đâu là gỗ đá
tim thắt quặn từng cơn
trước mỗi đòn hành hạ

Khi trăm điều muốn nói
tắc nghẹn không nên lời
giữa hôn mê ngôn ngữ
tôi làm thơ tạ đời

Hồn tôi thành mây khói
lòng tôi tựa sóng cồn
bơ vơ bầy dã điểu
quê hương trời hoàng hôn.
=


PHÚT TĨNH LẶNG
KHI RA TÙ


Ngỡ ngàng
từ một tai ương
buông tay giữa cuộc
luân thường đổi thay

Rượu nào
ngang chén lệ cay
xin đây tĩnh lặng
một ngày trận vong

Xin em
lời tạ tấc lòng
biết làm sao
trọn nghĩa vòng tử sinh

Xin đây
non nước nghĩa tình
một người con mẹ
những nghìn câu thơ.

= =



No comments:

Post a Comment

Nói Chuyện Với Thơ

MÙA HÈ CỦA TÔI Nắng ở trên trời, hè - nắng xuống Đã quen rồi từ bao lâu nay Dẫu thiên hạ lắm người than nắng nóng Với tôi thì nắng… ...