Thursday, August 6, 2015

Gởi Người Dưới Trăng

















Ta chừ đứng cuối trời mây
Nghe con vượn hú gọi bầy trên non
Lối xưa vó ngựa buớc dòn
Thuở nay ai hẹn mất còn với ai
Ta đau từ một ngày dài
Dài hơn quá nửa cuộc đời của ta
Đất trời từ trận phong ba
Quê hương máu lệ tim ta đỏ bầm
Ta ôm kinh sử âm thầm
Vào rừng hát khúc trầm luân kiếp người
Ai đem gươm súng tạ đời
Ta đem thơ rải giữa trời hoang vu
Ba nghìn ngày mấy thiên thu
Bốn nghìn năm ơi cơ đồ Việt Nam
Ta rời tiền kiếp ngỡ ngàng
Tái sinh trong chốn nguỵ hàng sa cơ
Người gom gió lộng phất cờ
Người qua sông Dịch ngồi chờ dưới trăng

Ta Ngồi Vẽ Lại Trăm Năm
Ôm Pho Tượng Cổ Băn Khoăn Đợi Người./

Song Nhị

No comments:

Post a Comment

Nói Chuyện Với Thơ

MÙA HÈ CỦA TÔI Nắng ở trên trời, hè - nắng xuống Đã quen rồi từ bao lâu nay Dẫu thiên hạ lắm người than nắng nóng Với tôi thì nắng… ...